Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

Doanh nhân Việt hướng tới tương lai

(TBTCO) - Hiện nay, ở nước ta, phụ nữ làm chủ trên 20% trong tổng số doanh nghiệp và khoảng 1/3 số hộ kinh doanh cá thể trên toàn quốc. Các DN do nữ làm chủ đóng góp không nhỏ vào GDP, tạo ra của cải vật chất, tạo việc làm và thực hiện tốt trách nhiệm xã hội.

Ông Vũ Tiến Lộc, Chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) nhấn mạnh như vậy tại Diễn đàn Doanh nhân nữ Việt Nam 2014 - Doanh nhân nữ Hướng tới tương lai, do Hội đồng Doanh nhân nữ Việt Nam, VCCI phối hợp với Cơ quan phát triển Quốc tế Hoa Kỳ (USAID) tổ chức ngày 12/10.

Toàn cảnh Diễn đàn Ảnh: TU

Phát biểu tại Diễn đàn, bà Tanya Hiple, Cố vấn cao cấp về Phát triển và Doanh nghiệp Nữ của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ kiêm đối tác đồng sáng tạo trong Dự án Toàn cầu của các Trung tâm Tài nguyên, Giáo dục, Tiếp cận và Đào tạo về trao quyền kinh tế cho doanh nhân nữ chia sẻ, xu hướng trên thế giới ngày càng có nhiều phụ nữ tham gia vào các hoạt động kinh doanh. Hiện trên thế giới có khoảng 190 triệu doanh nhân nữ ở 59 nền kinh tế đã khởi sự và quản lý hoạt động kinh doanh mới, con số này mới chỉ phản ánh phần nổi, bởi lẽ còn rất nhiều doanh nhân nữ đang hoạt động trong nền kinh tế phi chính thức.

Ông Lộc cho biết, ở Việt Nam, phụ nữ chiếm gần 51% dân số và 48,7% lực lượng lao động, do đó, phụ nữ đóng vai trò rất quan trọng trong quá trình phát triển kinh tế - xã hội của đất nước. Phụ nữ làm chủ trên 20% trong tổng số doanh nghiệp và khoảng 1/3 số hộ kinh doanh cá thể trên toàn quốc.

Các doanh nghiệp do nữ làm chủ đóng góp không nhỏ vào GDP, tạo ra của cải vật chất cho xã hội, tạo việc làm và cho người lao động, thực hiện trách nhiệm xã hội cũng như việc góp phần thúc đẩy bình đẳng giới, trao quyền cho phụ nữ và tiến bộ xã hội.

Ông Võ Trí Thành, Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quản lý kinh tế Trung Ương (CIEM) cũng cho biết thêm, các DN do nữ làm chủ có quy mô hoạt động đa dạng. Các lĩnh vực hoạt động chủ yếu là kinh doanh nhà hàng khách sạn, giáo dục đào tạo, y tế, hoạt động văn hóa thể thao, dệt may, chế biến nông sản, thủy sản, da giày…

Về loại hình DN, tỷ lệ nữ đứng đầu doanh nghiệp cao nhất là khu vực ngoài nhà nước (22,2%), tiếp đến DN có vốn đầu tư nước ngoài (7,6%) và thấp nhất ở DNNN (5,3%).

“Các DN do phụ nữ lãnh đạo đang đóng vai trò quan trọng trong sự phát triển kinh tế-xã hội của Việt Nam. Báo cáo Khảo sát Năng lực Cạnh tranh cấp tỉnh 2013 được công bố gần đây cho thấy, phụ nữ là chủ sở hữu 21% trong tổng số 7.821 doanh nghiệp được khảo sát,” Giám đốc USAID Việt Nam Joakim Parker cho biết.

"Với vị trí và vai trò to lớn, đội ngũ nữ doanh nhân đã và đang là lực lượng có tiềm năng hết sức to lớn cần được khuyến khích phát triển", ông Lộc nhấn mạnh./.

Tuấn Linh
Sưu tầm: Tân Hoa Mai

Cuộc thi Nữ Doanh nhân Tài năng Việt 2015

(TBTCO) - Đây là cuộc thi tài năng, lần đầu tiên được tổ chức trên quy mô toàn quốc, dành cho các nữ doanh nhân và nữ lãnh đạo doanh nghiệp nhằm mục đích khám phá, tôn vinh những tài năng nghệ thuật trong cộng đồng Nữ Doanh nhân Việt Nam.

Toàn cảnh buổi họp báo.

Ngày 30/7, Hiệp hội Nữ Doanh nhân Việt Nam (VAWE) đã tổ chức buổi họp báo giới thiệu cuộc thi “Tài năng Nữ Doanh nhân Việt 2015”.

Trường Ban tổ chức cuộc thi “Tài năng Nữ doanh nhân Việt 2015”, Chủ tịch Hiệp hội Nữ Doanh nhân Việt Nam, Thứ trưởng Bộ Công Thương Hồ Thị Kim Thoa chia sẻ: “Đây là lần đầu tiên Hiệp hội Nữ Doanh nhân Việt Nam tổ chức một cuộc thi tài năng nghệ thuật dành cho các nữ doanh nhân và nữ lãnh đạo doanh nghiệp trên quy mô toàn quốc. Cuộc thi Tài năng Nữ doanh nhân Việt năm nay sẽ được Hiệp hội Nữ Doanh nhân Việt Nam và các thành viên trong Hiệp hội tập trung đầu tư nhiều nguồn lực, nhằm tạo ra một sân chơi thú vị, bổ ích và chuyên nghiệp cho các nữ doanh nhân, nữ lãnh đạo doanh nghiệp”.

Phát biểu tại họp báo, bà Cao Thị Ngọc Dung, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty cổ phần vàng bạc đá quý Phú Nhuận (PNJ) cho biết: “Bản thân cũng là một nữ doanh nhân, tôi hiểu rất rõ những thách thức, áp lực đối với bất cứ một nữ doanh nhân nào trong quá trình xây dựng, điều hành quản lý doanh nghiệp. Chính vì vậy, việc tạo ra một sân chơi giúp các chị được thể hiện tài năng cá nhân và tình yêu nghệ thuật, giúp các chị giao lưu và chia sẻ đam mê, giúp các chị tỏa sáng và thăng hoa về tâm hồn, trí tuệ mang một ý nghĩa vô cùng to lớn”.

Các tiết mục tham gia dự thi thuộc 3 bộ môn nghệ thuật: Ca hát (nhạc nhẹ, dân gian,...); múa (dân gian, đương đại, dance sport,...) và biểu diễn nhạc cụ. Theo dự kiến, cuộc thi sẽ diễn ra trong thời gian từ ngày 30/7 đến ngày 31/10/2015.

Vòng sơ tuyển của cuộc thi được triển khai từ ngày 30/7 đến ngày 25/8/2015. Từ vòng sơ tuyển này, các gương mặt thí sinh đạt tiêu chuẩn do Ban Tổ chức đề ra sẽ tham gia vòng bán kết khu vực, dự kiến được tổ chức tại 5 tỉnh/thành phố: Hà Nội, Hải Phòng, Đà Nẵng, TP. Hồ Chí Minh và Cần Thơ từ ngày 1/9/2015 đến ngày 30/9/2015.

Các thí sinh xuất sắc nhất sau vòng bán kết khu vực sẽ được lựa chọn để dự thi vòng chung kết khu vực phía Bắc (dự kiến được tổ chức tại Nhà hát Âu Cơ, Hà Nội vào ngày 11/10/2015); vòng chung kết khu vực phía Nam (dự kiến được tổ chức tại Trung tâm ca nhạc Lan Anh, TP. Hồ Chí Minh vào ngày 22/10/2015).

Từ vòng thi chung kết khu vực phía Bắc và phía Nam, 15 thí sinh xuất sắc nhất sẽ được lựa chọn để tham gia đêm chung kết toàn quốc tại Hà Nội. Để chuẩn bị cho đêm chung kết toàn quốc, các thí sinh sẽ được tham gia các buổi huấn luyện chuyên sâu về thanh nhạc, vũ đạo, kỹ thuật trình diễn, kỹ năng trả lời phỏng vấn, xây dựng thương hiệu cá nhân,...

Đồng hành cùng cuộc thi “Tài năng Nữ Doanh nhân Việt năm 2015" trong vai trò là huấn luyện viên, thành viên Hội đồng giám khảo sẽ là những nghệ sỹ hàng đầu của Việt Nam như ca sỹ Mỹ Linh, nhạc sỹ Huy Tuấn, nhạc sỹ Giáng Son, nhạc sỹ Hồng Kiên, biên đạo múa Trần Ly Ly, biên đạo múa Phan Lương,... cùng với các doanh nhân có uy tín trong cộng đồng doanh nghiệp./.

Hồng Quyên
Sưu tầm; Tân Hao Mai

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Doanh nhân biến cát thành vàng

ANTT.VN - Một công ty ở Trung Quốc đã dành 27 năm để biến hơn 6000 km vuông sa mạc thành một dải đất phủ đầy màu xanh cây lá.

Hình ảnh cho thấy sự thay đổi của sa mạc Kubuqi trong quá khứ và hiện tại sau 20 năm. (Ảnh: chinadaily)

Một công ty ở Trung Quốc đã dành 27 năm để tham gia vào cuộc chiến chống sa mạc hóa ở Kubuqi, cùng với tâm niệm thành công từ sự kiên trì đáng giá hơn so với việc tìm kiếm sự đổi đời nhanh chóng, họ đã biến hơn 6000 km vuông sa mạc thành một dải đất phủ đầy màu xanh cây lá.

Công ty Elion Resources Group có trụ sở tại Nội Mông, khu tự trị phía Bắc Trung Quốc được biết đến nhiều với mô hình kinh doanh độc đáo trong việc xử lý ô nhiễm đất và phục hồi sinh thái.

Elion đã nhanh chóng chuyển từ một công ty kiểm soát sa mạc hóa truyền thống thành một doanh nghiệp sinh thái với phương châm “Đất xanh, năng lượng xanh, tài chính xanh cộng với Internet” để đẩy mạnh việc phục hồi đất, không khí và môi trường kể từ năm 2011.

Trong một cuộc phỏng vấn với China Daily, người sáng lập đồng thời là chủ tịch của Elion, Wang Wenbiao nói rằng những gì Elion đã đạt được là bảo vệ hệ sinh thái trong điều kiện tài chính khả thi. Ông giải thích rằng Elion đã theo đuổi một hướng phát triển xanh bền vững – hy vọng sẽ mang lại lợi ích công cộng ngay cả khi nó đang tìm kiếm lợi nhuận kinh doanh.


Năm 2014, Ông Wang Wenbiao doanh nhân đứng thứ 289 trong danh sách những người giàu nhất Trung Quốc của Forbes với tài sản ròng ước tính 870 triệu USD

Dự án ngôi sao của công ty Elion nằm ở sa mạc Kubuqi, sa mạc lớn thứ 7 ở Trung Quốc. Tại đây công ty tiến hành trồng cây thuốc cổ truyền và xây dựng một trung tâm năng lượng mặt trời.

Dự án ngôi sao của công ty Elion kết hợp trồng cây thuốc cổ truyền và xây dựng một trung tâm năng lượng mặt trời 

Các cây thuốc được lựa chọn kỹ để có thể phát triển được trong môi trường thời tiết khắc nghiệt của sa mạc và sau đó được bán để thu về một nguồn lợi nhuận khá lớn. Mặt khác, quá trình phát triển của các loài cây này sẽ làm chậm quá trình sa mạc hóa và dần dần chuyển đổi các khu vực sa mạc thành đất canh tác.


Việc cải tạo sa mạc không chỉ làm cho môi trường tự nhiên tốt hơn. Ngành công nghiệp này còn góp phần cải thiện đời sống của những người chăn nuôi gia súc địa phương bằng cách tạo việc làm cho họ thông qua các công việc như phục hồi sa mạc, chăn nuôi sinh thái, bảo vệ sức khỏe hệ sinh thái, du lịch sinh thái và sinh thái quang điện.


Ông Wang Wenbiao cùng với người chăn gia súc ở địa phương trồng một cây ở sa mạc Kubuqi. (Ảnh: Elion Resources Group)

Kết quả là, thu nhập trung bình của hơn 100.000 cư dân sống ở sa mạc Kubuqi đã tăng từ dưới mức 500 nhân dân tệ (khoảng 1,8 triệu VND) mỗi năm vào năm 1988 lên mức 13.000 nhân dân tệ (khoảng 46 triệu VND) vào năm 2015.

Phương Phương - Theo chinadaily
Sưu tầm: Tân Hoa Mai

Nữ doanh nhân “săn đầu người”: “Tôi trọng tố chất hơn bằng cấp”

Phạm Thị Mỹ Lệ, Chủ tịch Công ty Cổ phần Giải pháp nhân lực Le & Associate (L&A), Phó chủ tịch Hội Doanh nhân trẻ TP.HCM, một phụ nữ Huế mạnh mẽ, hay hoạt động cộng đồng, và hết mình với bạn bè...


Nổi danh là một nữ doanh nhân dám đương đầu với các đối thủ nước ngoài trong nghề “săn đầu người”, từ 5 nhân viên khi mới khởi nghiệm, sau 12 năm hoạt động, mạng lưới L&A của bà Mỹ Lệ nay đã có gần 6.000 nhân sự, rải đều từ Nam chí Bắc, tăng trưởng trung bình 150%/năm.

Trò chuyện với BizLIVE, bà Mỹ Lệ nói:

- Có lẽ các doanh nghiệp Việt Nam đã trải qua một “vòng đời” trong thu hút nhân tài từ các thương hiệu nước ngoài.

Những năm 2004-2008 đã chứng kiến nhiều cuộc đầu quân ngoạn mục của những người làm thuê hàng đầu với mức lương trong nhiều trường hợp còn cao hơn cả các công ty đa quốc gia.

Tuy nhiên, sau vài năm thử mình với môi trường doanh nghiệp gia đình, quản lý theo sự thuận tiện, phải vừa “chạy vừa sắp hàng”, thì nhiều quản trị viên đã chán nản, và.... quay trở lại với môi trường quản trị chuyên nghiệp.

Mấy năm trở lại đây, các doanh nghiệp trong nước lại thu hút và giữ chân được nhiều nhân tài hơn, nhờ họ đã sẵn sàng hơn trong triết lý và hệ thống quản trị.

“Quản trị”... tật của người tài

Vậy, điểm yếu nào theo chị là lớn nhất đã cản trở doanh nghiệp Việt Nam trong chuyện này?

Doanh nghiệp Việt thường coi chiến lược nhân sự là một khoản chi phí, chứ chưa coi đó là đầu tư chiến lược, điều này ảnh hưởng lớn đến việc hiện thực hóa chiến lược kinh doanh.

Nhận thức về đầu tư nhân lực như là một khoản đầu tư chiến lược thì đa phần doanh nghiệp đều có, nhưng thực hiện nó một cách nhuần nhuyễn, thì chắc cần phải có nhiều trải nghiệm mới đủ “thấm đòn”.

Chưa kể đến việc, nhân lực chất lượng cao thường hay nhảy việc, nên việc tung hết chiêu cho khoản đầu tư nhân lực cũng thường bị e dè với nhiều doanh nghiệp vừa và nhỏ.

Làm thế nào để hoạch định một chiến lược nhân tài, và coi đó như đầu tư, tái đầu tư liên tục để bảo quản nguồn vốn con người?

Nếu cho rằng đầu tư vào nguồn nhân lực là chỉ thu hút người tài bằng chính sách chế độ cạnh tranh hay bồi đắp vào kỹ năng của từng con người, mà thiếu hệ thống và định hướng chiến lược, thì sẽ kém bền vững.

Chiến lược nhân lực nhất định phải ăn khớp với chiến lược phát triển doanh nghiệp, tạo điều kiện và chắp cánh cho nhân tài khi đầu quân và gắn bó với công ty.

Nếu không có chiến lược lâu dài và thiếu đầu tư hệ thống - được số hóa thì càng tốt hơn - thì doanh nghiệp sẽ quá phụ thuộc vào cá nhân, và tự đặt mình vào rủi ro cao khi nhân sự nhảy việc.

Người tài thường có tật, kinh nghiệm nào của riêng chị để có thể “quản trị”... tật của người tài?

Thấm nhuần tư tưởng “nhân vô thập toàn” và sử dụng tối ưu các điểm mạnh, chấp nhận các điểm yếu, nếu đó không phải là tử huyệt. Tạo sự phối hợp giữa những nhân tài khác nhau, để có sự tương hỗ qua lại.

Doanh nghiệp Việt hiện đang thiếu cả thầy lẫn thợ, ngược lại nguồn sinh viên tốt nghiệp đại học lại đang thất nghiệp rất nhiều, đó có phải chỉ là lỗi của giáo dục?

Theo báo cáo 2014 của Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội, mỗi năm có 174 ngàn sinh viên thất nghiệp, 750 ngàn lao động có yêu cầu thấp hơn được đào tạo.

Con số thực tế, theo tôi, còn cao hơn nhiều.

Khi chọn học, 88% chọn đại học, cao đẳng 8,7%, trong khi nhu cầu tuyển dụng đại học thì ngược lại. 27% không xin được việc vì ngành học không phù hợp với thị trường, 94% doanh nghiệp phải đào tạo lại, trong đó 64% phải đào tạo lại kỹ năng mềm.

Một thực tế rất nan giải hiện nay với doanh nghiệp Việt Nam là sinh viên từ trường đại học hoàn toàn thiếu kỹ năng mềm, nhưng đào tạo 6 tháng đến một năm xong thì lại bay mất, chưa kịp khai thác gì cả.

Lỗi theo tôi không chỉ do giáo dục, mà do mối quan hệ “sống còn” giữa doanh nghiệp và trường đại học hiện còn quá lỏng lẻo.

Vậy L&A đã bổ sung kỹ năng mềm như thế nào?

Chúng tôi vẫn phải cùng chịu chung một mặt bằng thiếu hụt người làm được việc, nên phải tăng cường mạnh hơn bộ máy tuyển chọn bằng cách áp dụng công cụ đánh giá online và phỏng vấn để chọn được đối tượng phù hợp, trước khi tổ chức đào tạo các kỹ năng mềm phục vụ cho công việc cụ thể.

Để đáp ứng mức tăng trưởng nhanh trên quy mô toàn quốc, nhất là với nhóm nhân sự trong mảng tiếp thị bán hàng, chúng tôi đang chạy thử các giải pháp đào tạo trực tuyến về kỹ năng mềm và kỹ năng bán hàng cho nhân sự phục vụ các dự án.

Chẳng hạn, khi tuyển dụng 300 nhân lực trẻ cho công ty Philip Morris, chúng tôi đã phải nghĩ ra một ý tưởng hoàn toàn mới và tiếp thị thông điệp của nhà tuyển dụng đến tận các trường đại học.

Để tuyển dụng nhân viên bán hàng cho nhà phân phối, chuyện bỏ từng cái giỏ lên xe bán hàng dạo tưởng rất đơn giản, chỉ cần trình độ cấp ba thôi. Nhưng họ tìm đến chúng tôi, đặt vấn đề phải tốt nghiệp trung cấp, để tạo hình ảnh thương hiệu tốt hơn. Đó là thách thức với nhà tuyển dụng, vì không tuyển trực tiếp từ thương hiệu Philip Moris mà từ nhà phân phối.

Chúng tôi phải nghĩ ra một ý tưởng mới về cơ hội học hỏi và thăng tiến cho người tuyển dụng, với slogan “Thắp sáng con đường riêng”, truyền thông thông điệp đó đến các trường cao đẳng, đại học, online, tổ chức mời sinh viên đến hội thảo, để nghe về thương hiệu này.

Để marketing về thương hiệu nhà tuyển dụng, những quản trị viên hàng đầu của Philip Moris đã tới khởi động chương trình, trình bày rõ về chế độ giành cho người mới được tuyển dụng.

Đơn đặt hàng của Thép Phú Mỹ lại là một cách tiếp cận khác.

Khi Thép Phú Mỹ cần tuyển 30 kỹ sư giỏi đi nước ngoài chuyển giao cộng nghệ cán thép nguội tại Ý để về làm tại Việt Nam, họ muốn chọn top 10 các trường hàng đầu, mức độ cạnh tranh rất cao, lưu loát tiếng Anh, để đi chuyển giao công nghệ ngay.

Sinh viên mới ra trường có thể đọc tài liệu, nhưng bảo giao lưu trò chuyện ngay với chuyên gia, thì cũng khó. Đây là công ty đi làm xa, mới xây dựng nhà máy, lại là đơn vị nhà nước, nên chế độ cho người lao động chưa rõ ràng.

Chúng tôi phải chấp nhận cuộc chơi, chọn người phù hợp nhất, chứ không phải giỏi nhất. Để chọn ra 40 người đã khó, sau đó phải làm bài giảng tiếng Anh chuyên về thép cho các em học trên lớp, và học với nhau.

Một điều kỳ diệu là, sau 3 tháng đào tạo, các bạn đứng lên nói bằng tiếng Anh về quy trình sản xuất trên sơ đồ rất lưu loát. Sau đó chúng tôi xét điểm học tập, hành vi thái độ một làn nữa, để chuẩn bị tâm thế rất rõ về cam kết với nhà sản xuất về cơ hội thăng tiến. Cuối cùng chuyển giao 29 người cho nhà sản xuất, giờ họ đều là những hạt nhân rất tốt.

“Tố chất hơn bằng cấp”

Nhưng với chính L&A, chị cũng đã không ít lần lao đao vì nguồn nhân lực...

Mới đầu, tôi chọn tỷ lệ 7 bạn là sinh viên, 3 bạn là người có kinh nghiệm từ các công ty đa quốc gia. Nhưng cứ sau 6 tháng là các bạn sinh viên… bay đi hết.

Cuối cùng tôi phải đảo lại: 30% sinh viên, 70% có kinh nghiệm.

Sinh viên khó ở lại lâu dài so với người có kinh nghiệm. Họ ham muốn trải nghiệm chỗ mới rất cao, họ bị kêu gọi bởi sự tò mò hơn là cơ hội công việc mang lại.

Để tìm nguồn nhân tài trẻ, tôi tuyển từ lúc các bạn thực tập, phỏng vấn rất kỹ, muốn đó là những hạt nhân để tuyển chính thức.

Lộ trình thực tập được soạn thảo kỹ, xem thử ứng viên có thích ứng không, rồi mới tuyển dụng thực tế cho các chức danh như thư ký dự án, làm lương, giao tiếp khách hàng…, sau đó mới tuyển dụng chính thức.

L&A rất nghiêm túc trong quá trình thực tập và đánh giá thực tập, có năm tới 70% các bạn được tuyển sau khi thực tập xong.

Tôi trọng tố chất hơn bằng cấp. Không thể đòi hỏi ngay kinh nghiệm, mà tìm hiểu các em qua những công việc bán thời gian, để có kỹ năng cho công việc về sau. Dù đa phần còn rất mông lung, không biết mình muốn gì.

Phỏng vấn trực tiếp và dùng những công cụ trắc nghiệm để lọc bớt một số trường hợp, sau đó mới chọn ra. Những chọn lựa về cuộc sống và công việc bán thời gian cũng cho ta thấy con người, tố chất riêng của mỗi sinh viên…

Theo chị, một loạt thương vụ M&A trong thời gian qua cho thấy điều gì? Đây là sự hợp tác, thôn tính, hay chỉ là cứu nguy trong sự đổ vỡ?

Phân hóa trong cạnh tranh càng ngày càng mạnh trong những phân khúc đã được xác lập là điều tất yếu, và nó làm cho mọi doanh nghiệp phải động não, sáng tạo để tạo ra đại dương xanh cho mình.

M&A là để đáp ứng một hoặc nhiều mục tiêu nhất định của người mua kẻ bán, và tùy theo từng trường hợp mà bản chất có thể bao gồm một hoặc nhiều trong những ý định nêu trên.

Tôi vẫn nhớ mãi câu nói của một cố vấn của mình: “Hãy bán kinh nghiệm cùng sự sáng tạo để luôn thắng lợi!”.

“Chiến thắng chính mình”

Sau gần 10 năm gầy dựng L&A, chị bỗng chuyển hướng sang truyền thông cùng KingBee, làm thế nào để chị có thể giữ sự cân bằng trong môi trường nhiều thách thức dữ dội của ngành nhân sự và truyền thông?

Sự thoát ly của cá nhân tôi trong việc điều hành L&A và chuyển sang một mảng hoạt động mới về truyền thông giúp tôi có những nhận định khách quan và tìm được những chiến lược sáng tạo cho mảng hoạt động về nhân lực.

Tuy nhiên, tôi cũng nhận ra, nếu khéo kết hợp điểm mạnh của cả hai thì sẽ có những giải pháp win-win cho cả khách hàng và các công ty trong tập đoàn.

Hiện tại KingBee đang dần khẳng định vị thế của mình trong lĩnh vực điều hành hoạt động tiếp thị tại điểm bán nhờ vận dụng tốt công nghệ và kết hợp được với mạng xã hội.

Do vậy, có thể nói “cô đào trẻ KingBee” đang đóng tròn vai của mình trong giải pháp nhân lực toàn diện, chìa khóa trao tay, cho cả lĩnh vực sản xuất và tiếp thị mà “bà đầm già L&A” đang điều phối.

Từng trải qua thua lỗ, nợ nần, nhân viên bỏ việc…, thất bại nào đã giúp chị nhìn thấy sức mạnh của mình?

Thất bại lớn nhất là tôi đã phải cắt bỏ mạng xã hội Motibee.com, đồng nghĩa với việc phải cho gần toàn bộ nhân viên của KingBee nghỉ việc vào năm 2012.

Nhìn lại thì đó là hậu quả của sự duy ý chí của bản thân tôi, mà ảnh hưởng quá lớn đến cổ đông, nhân viên. Có lẽ bài học lớn nhất ở đây là chiến thắng chính mình.

Trong khi hàng loạt công ty truyền thông đổ vỡ, rơi vào im lặng, làm thế nào để chị có thể trụ vững và mở rộng với mạng lưới hơn 6.000 nhân viên trên cả nước?

Họ là cộng tác viên của KingBee, chứ không phải nhân viên, và thường làm việc trong dự án tiếp thị trải dài toàn quốc của chúng tôi.

Có lẽ sau một thời gian đầu tư trong lĩnh vực mạng xã hội, chúng tôi đã thấm nhuần triết lý cộng sinh trong hoạt động kinh doanh và áp dụng triệt để lý thuyết 80/20. Chúng tôi luôn sẵn sàng phối kết hợp với các đối tác, cộng tác viên của mình để cùng làm việc lớn hơn, trên nguyên tắc cùng có lợi.

“Tôi chỉ e sợ người có cú đấm được tập 10.000 lần…”

Gia đình nhỏ của bà Phạm Thị Mỹ Lệ.

Xuất thân từ ngành sư phạm, con đường khởi nghiệp của chị có nhiều chông gai? Chị nghiệm ra điều gì từ những ngày khởi nghiệp ấy?

Tôi đã khởi nghiệp chậm hơn so với nhiều bạn bè của mình để có thời gian đi học cử nhân quản trị kinh doanh trong quá trình đi làm và tích lũy kinh nghiệm quản lý.

Điều tôi nghiệm ra từ những ngày đầu khởi nghiệp là ý chí chiến đấu kiên cường, không lùi bước trước mọi khó khăn sẽ tạo bệ phóng vững chắc cho công việc và cuộc sống.

Vì lẽ đó mà tôi rất tự hào vừa được thượng đai đen nhất đẳng cách đây mấy tuần, bởi võ sư Nguyễn Văn Dũng tại võ đường Karatedo Nghĩa Dũng ở Huế. Thầy đã nói khi đích thân trao đai đen cho tôi: “Luyện võ bao gồm võ đạo và võ thuật, mặc dù không còn luyện võ thuật nhưng em đã hành võ đạo rất tốt trong cuộc sống và cho xã hội”.

“Một nửa của mình” của chị cũng là doanh nhân, làm thế nào để giữ được mái ấm trước cơn lốc của công việc, kiếm tiền?

Công việc rất quan trọng, kiếm tiền rất cần thiết, nhưng chúng tôi đồng quan điểm về mưu cầu hạnh phúc là trên cả, tôn trọng nhau và tạo sự độc lập tương đối cho nhau.

Có bao giờ chị cảm thấy ân hận, vì đã không đủ thời gian cho con, cho mái ấm của mình?

Thỉnh thoảng tôi cũng gặp khó khăn trong việc thu xếp lịch công việc vì bị giằng xé về thời gian, nhưng cũng cố gắng dàn xếp để có thể bù cho các con và gia đình trong tuần hoặc trong tháng đó.

Trả giá nhiều nhất là tôi phải hy sinh những sở thích cá nhân để giành thời gian nhiều hơn cho gia đình và công việc. Khác với lúc chưa có con, 3 tiếng đồng hồ ở spa vào cuối tuần là một món quá xa xỉ mà tôi hiếm khi dám tự thưởng cho mình.

Là phụ nữ làm kinh doanh, chị nghĩ gì về sự cho và nhận?

Khi kinh doanh, tôi thấy mình cho đi mà không tính toán khá nhiều thứ, nhờ có một lợi thế nho nhỏ: khi lý trí không có sự lựa chọn thì tôi để trái tim dùng lý lẽ của nó.

Một doanh nhân thành đạt đã khó, nhưng để được xã hội tôn trọng còn khó hơn nhiều. Theo chị vì sao doanh nhân Việt Nam thành đạt nhiều, nhưng để được xã hội tôn trọng thì còn rất hiếm?

Nếu thể hiện sự thành đạt và sự tôn trọng của xã hội với một doanh nhân mỗi thứ bằng một vòng tròn, thì vùng giao thoa là nơi xã hội công nhận sự thành đạt đó bằng những chuẩn mực khác với chuẩn mực riêng của cá nhân người doanh nhân đó.

Có vẻ như, không phải doanh nhân nào cũng áp dụng các chuẩn mực của xã hội cho các hoạt động kinh doanh của mình. Xã hội sẽ “ném đá” anh tới chết nếu anh phất lên nhanh chóng mà lén xả nước thải xuống sông hay giảm giá thành sữa cho em bé bằng những giải pháp có hại cho sức khỏe…

Chị có thể chia sẻ với các bạn trẻ đang bước vào đời về định hướng nghề nghiệp, niềm tin vào sức mạnh cá nhân và những giá trị nghề nghiệp…?

Tôi nghĩ các bạn trẻ bây giờ rất năng động, nhưng đôi khi chưa đủ sâu sắc, do vậy câu nói của Lý Tiểu Long có thể là một chia sẻ phù hợp: “Tôi chỉ e sợ người có cú đấm được tập 10.000 lần…”.

Theo Kim Yến
Sưu tầm: Tân Hoa Mai

Nể phục doanh nhân gốc Việt lập nghiệp với 2 USD tại Mỹ


Doanh nhân gốc Việt lập nghiệp với 2 USD đã khiến cả nước Mỹ nể phục sau những thương vụ làm ăn và thu về khoản lợi nhuận gần 1,8 tỷ USD. Không ai khác, doanh nhân gốc Việt đó là ông Đặng Trung Dũng.

Đặng Trung Dũng, một doanh nhân người Mỹ gốc Việt, là nhà sáng lập, giám đốc công nghệ của OnDisplay. Câu chuyện về vj doanh nhân gốc Việt lập nghiệp với 2 USD đã ngày càng được nhiều người biết đến và khiến cả nước Mỹ phải nể phục.

Năm 1984, ông Dũng tới Mỹ với 2 USD trong túi. Mặc dù trải qua nhiều khó khăn gian khổ, mỗi ngày phải kiếm từng đồng để sống, nhưng ông Dũng vẫn không bao giờ từ bỏ ước mơ của mình và ông đã cố gắng gom góp tiền để đi học.

Sau khi tốt nghiệp đại học, ông Dũng học tiếp ngành Khoa học máy tính ở Đại học Boston. Trước đó, ông đã hoàn thành bằng cử nhân Toán học và Khoa học máy tính với số điểm cao nhất ở trường Đại học Massachusetts của Boston.

Trước khi thành lập công ty riêng, ông là một kỹ sư tại Open Market và phát triển các phần mềm thương mại trên Internet. Sau nhiều năm, cùng với nỗ lực và tài kinh doanh thiên bẩm, cuối cùng ông Dũng đã thành lập được công ty phát triển phần mềm riêng của mình mang tên OnDisplay. Công ty của ông chuyên thiết kế phần mềm để lấy thông tin cần thiết và chọn lọc từ các trang web có liên quan để ghép chúng theo một cách dễ sử dụng.

Khi ông Dũng bắt đầu trở thành một doanh nhân thành đạt, ông đã chia sẻ cảm nghĩ về công việc mình lựa chọn: "Tôi biết rằng các trang web là rất cần thiết, tôi biết Netscape là một tên tuổi lớn, và tôi biết tôi có thể tìm thấy rất nhiều thông tin trên Web. Những gì tôi không thể làm được thao tác dữ liệu trên Web”. Song, bằng những nỗ lực tìm tòi, tự nghiên cứu của bản thân, ông đã thành công trong việc phát triển hoạt động kinh doanh của công ty mình.

Ảnh: Internet

Năm 1999, công ty của ông trở thành một trong 10 công ty IPO (Phát hành lần đầu ra công chúng) thành công nhất.

Khi công ty của ông chuyển sang cổ phần hóa năm 1999, trị giá cổ phiếu của công ty ông Dũng trên giấy tờ là 85 triệu USD. Năm 2000, công ty của ông đã được chuyển nhượng cho Vignette với trị giá 1,8 tỷ USD.

Sau đó, ông Trung đã thành lập nên công ty phần mềm khác mang tên Fogbreak Solutions, công ty phần mềm này của ông chuyên tối ưu hóa hiệu quả của dây chuyền lắp ráp. Ngoài ra, Fogbreak Solutions cũng nhận được quỹ tài trợ từ Matrix Partners, Greylock, và Sigma Partners. Tuy nhiên, sau đó, họ đã ngừng tài trợ cho công ty của ông Dũng vì công ty của ông hoạt động kinh doanh không ổn định trong những năm sau đó.

Vào tháng 5.2004, Nilesh Jain và ông Dũng đã cùng thành lập Bluekey Services. Hiện nay, ông là Giám đốc điều hành của Tascola, một công ty chuyên phát triển phần mềm quản lý chuỗi cung ứng cho các nhà sản xuất phần cứng máy tính nổi tiếng.

Câu chuyện về sự nghiệp thành công của ông trên đất Mỹ đã được nhiều tờ hàng đầu thế giới viết, bao gồm The Wall Street Journal, Forbes, Financial Times, và San Francisco Chronicle, và ngay cả trong cuốn sách “Giấc mơ nước Mỹ” của của biên tập viên đài CBS, Dan Rather.

Tuyết Nhung (Theo Brain Prick)
Sưu tầm: Tân Hoa Mai

Thương hiệu cây giống ở huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre

'Lá bùa' của người 'đoán giống cây như vô sòng bạc'- Sau mỗi vụ cây trồng, ông Bảy Sâm có thói quen tiên đoán xem năm sau thị trường giống cây nào hút hàng nhất. Ông ví như việc này như vô sòng bạc. Đặt cây nào trúng thì trúng.

Ông Bảy Sâm ở ấp Bình Tây, xã Vĩnh Thành, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre có 8 người con, 3 trai sống ngay sát cạnh, 5 con gái ở cách đó không xa, cả nhà kiếm ăn trông hết vào nghiệp trồng cây giống trên hơn 1ha đất.

Ông Bảy Sâm: Tự dự báo thị trường như vô sòng bạc. Đặt cây nào trúng thì trúng

Như nhiều hộ khác trong xã, gia đình ông không trồng ấn định một loại giống cây, từ chuyện bán đầu ra cho đến sản xuất đều phụ thuộc thị trường thời vụ. Việc sản xuất theo kế hoạch, tiêu thụ dựa trên hợp đồng ký trước là hiếm. Trúng vụ thì thắng, không trúng vụ thì bán... lai rai.

"Giống như vô sòng bạc ấy. Đặt cây nào trúng thì trúng. Thực tế cây trồng vẫn bán hết, ít khi bị bỏ đi. Nhưng cơ bản là phải tự đoán thị trường, còn chủ động nắm được thị trường thì ít lắm dù đoán cũng không phải vu vơ, hên xui. Tôi thường dựa vào bạn bè đi bỏ mối cho vựa, các xã viên HTX khác, rồi kinh nghiệm trồng cây vụ mùa để biết cây gì sẽ hút hàng năm tới. Nhưng tôi cũng trật hoài à" - ông Bảy Sâm kể.

Người đàn ông da nhuốm nắng gần trọn đời sống với cây có một niềm kiêu hãnh về nơi mình sinh ra như vùng đất trung tâm cây giống lớn nhất. Ông luôn tự tin kinh nghiệm trồng ra những cây giống thành phẩm đẹp cộng với tinh thần làm ăn tích cực, chịu thương chịu khó chính là "thương hiệu" của mình với thị trường. Dẫu vậy, ông cũng thừa nhận rằng, nếu bỏ 10 cây vàng để sản xuất quy mô lớn chưa chắc đã làm nổi.

Sản xuất bị động theo thị trường khiến giá cả không ổn định

Nghe có vẻ mâu thuẫn dù ông Bảy Sâm cũng là một xã viên của HTX cây giống, hoa kiểng Cái Mơn - nơi nhiệt tình lo đầu ra cho sản phẩm giúp các xã viên. Nghe chuyện ông Bảy Sâm, chủ nhiệm HTX Dương Văn Huyền thấm thía nói: "Thị trường chuyển nhanh lắm".

Có đến 4 đại lý ở Hà Nội, nhiều đại lý trải khắp miền Trung và Đông Nam Bộ nhưng HTX vẫn loay hoay công tác thị trường, đặc biệt là dự báo.

Theo ông Huyền, việc sản phẩm cây giống không ổn định về giá cả, sản xuất không tương thích trong thị trường khiến các xã viên bị động trong tiêu thụ. Về chủ quan, một phần còn do nguồn nhân lực điều hành HTX chưa qua đào tạo căn bản, thiếu kiến thức, thiếu kinh phí xúc tiến thương mại, tìm kiếm thị trường. Bởi vậy xã viên nào cũng cố gắng duy trì nguồn khách hàng tiêu thụ trực tiếp để tránh tính trạng đặt cược hẳn vào dự báo thị trường của HTX.

HTX chưa phải là nơi xã viên đặt cược dự báo thị trường 100%

Thực tế có năm giống cây xoài đắt giá, thị trường thiếu hàng, bà con thấy ham năm sau đổ xô trồng khiến giá bị rớt dù HTX có khuyên can. Rồi có lúc trớ trêu, HTX dự báo loại cây hút hàng cho mùa giống mới thì các xã viên không làm nhiều, khi thị trường hút hàng, xã viên lại quay ra trách dự báo. Khi họp HĐND xã, ông Huyền từng bị trách không làm vai trò của HTX trong việc hướng dẫn bà con xác định loại cây giống thị trường cần.

"Làm sao mình dám cấm cản bà con, bắt phải trồng cây này hay cây kia" - ông Huyền than thở, kể có những đại hội xã viên mời 100 người đến để nghe thông tin, phổ biến về thị trường thì 60 người không đi nghe.

Đau đầu thuế, nhãn mác

Chủ nhiệm HTX Cái Mơn kể, có lần ông đi cùng đoàn Bí thư xã đi tham quan các vựa trái cây ở Cái Bè - Tiền Giang để kiểm tra chất lượng giống cây ăn trái của HTX ở thị trường tỉnh ngoài cũng như thăm dò nhu cầu mới.

Một chủ vựa ở đây dán tem biển sầu riêng cơm vàng hạt lép Ri 6 Cái Mơn lên sản phẩm mà nhìn qua, những người trong đoàn đều nhận ra là tem giả. Khi Bí thư xã hỏi chủ vựa có quen biết chủ HTX nhãn hiệu này không thì ông ta khăng khăng nói quen rồi mô tả dáng người, nước da chắc chắn như đúng rồi, nhưng lại khác dáng vẻ của ông Huyền. Sau khi được giới thiệu ông Huyền, chủ vựa mới gãi đầu thừa nhận tem hàng do ông tự in dán lên.

Con tem nhãn hiệu gây dựng 19 năm, giá thành chỉ 300 đồng đang bị nhãn tem giả đe dọa

Thị trường mạnh ai nấy làm tem nhãn cũng khiến HTX khó cạnh tranh. Đơn cử một tem nhãn của HTX in ra đầy đủ bán cho xã viên giá 300 đồng/tem, trong đó chi phí in ấn hết 200 đồng, HTX chỉ giữ lại 100 đồng làm vốn xoay vòng. Nhưng nếu tiêu thụ hàng trực tiếp, xã viên thường tự in và treo nhãn theo tên cơ sở sản xuất của riêng họ. HTX lúc đó cũng không thể cấm cản.

Nhãn hiệu của HTX chỉ phát huy công dụng khi sản phẩm cây giống được xã viên bán qua HTX. Hoặc cây giống của xã viên gặp những đối tác, khách hàng khó tính, yêu cầu xuất trình các giấy tờ pháp lý chứng nhận nhãn hiệu được bảo hộ của Nhà nước, xuất trình giấy phép nguồn hàng, ngày sản xuất chất lượng cây giống thì lúc đó họ lại chạy qua cửa HTX. Những cái tem hàng của HTX như trở thành những "lá bùa" chất lượng cho cây xuất vườn.

Bởi vậy tỉ lệ hộ xã viên tiêu thụ sản phẩm qua kênh HTX luôn biến động, thậm chí có xã viên tiêu thụ 3/4 sản phẩm qua kênh lẻ, còn lại thì dựa vào HTX.

Có nhãn hiệu chỉ là một phần, tìm thị trường để nhãn hiệu sống được là câu chuyện lớn

Thuế cũng là khó khăn. Trong kinh doanh, HTX phải chịu 5% thuế giá trị gia tăng. Trong khi hộ sản xuất có thể mua hóa đơn tài chính với tỉ lệ VAT 1,7%. Điều này dẫn đến giá thành sản phẩm của HTX thường cao hơn các hộ cá thể. Như một cây sầu riêng xã viên bán qua HTX giá gốc 40 nghìn đồng, tính thêm thuế cộng với công xuất vườn giá đội lên 42 nghìn 500 đồng. Trong khi các hộ bán xuất ngay tại vườn giá chỉ 41 nghìn đồng.

"Chính sách thuế, vốn vay tín chấp chưa ưu ái cho HTX. Luật HTX 2012 có đặt ra quy định ưu đãi nhưng nay tôi vẫn chưa thấy gì. Đến ngân hàng vẫn phải thế chấp" - ông Huyền cho hay.

Nhân tố con người năng động

Ông Thành, Phó chủ tịch xã Vĩnh Thành cho hay một trong những lý do khiến HTX chưa đủ mạnh là hội viên còn ít. HTX Cái Mơn có tiếng như vậy nhưng mới chỉ liên kết được 221 thành viên trong khi xã có tới 2.500 hộ trồng cây giống, hoa kiểng.

HTX mới chỉ liên kết được 221 xã viên trong tổng số 2.500 hộ

Phó chủ tịch xã thừa nhận với đặc điểm phần lớn nông hộ sản xuất tự phát, quy mô sản xuất phần lớn dưới 1ha, không tương thích theo quan hệ kinh tế thị trường thì vai trò của HTX là vô cùng quan trọng ở sự liên kết. Khó khăn trong việc xúc tiến thương mại, tìm kiếm thị trường cần có các cấp chính quyền tham gia điều tiết, từ quản lý thị trường, giám sát, kiểm tra bảo hộ sản phẩm... bởi chỉ mình HTX không thể gánh nổi.

Tuy nhiên, ông Thành cho rằng, bản thân các xã viên và HTX cũng phải nhạy bén, năng động và tìm cách phổ cập kiến thức kinh tế để HTX vận hành năng động hơn.

Ông Bảy Sâm luôn hình dung tình huống khi có một đơn hàng cực lớn, khách hàng khó tính trong quy trình thu mua sản phẩm giống cây trồng, các xã viên buộc phải liên kết để có sức mạnh và uy tín.

Khi thị trường lớn, liên kết là điều không thể tránh khỏi

Chính ông từng "thử" một thương lái đến mua cây giống sầu riêng trong vườn. Lựa một giống cây loại kém chất lượng và nói với thương lái đó là giống hạt lép Ri 6, người khách hàng nhìn ông rồi nói: "Anh giỡn chơi à".

"Khách hàng ngày nay còn sành dữ hơn cả mình. Bởi vậy địa phương phải tạo uy tín cho mình, người cung cấp cây cũng phải tạo uy tín cho mình" - ông nói.

Đó là lý do cách đây 19 năm, khi bước chân vào HTX, ông đã nhìn ra trước việc nếu muốn bán lớn, đại trà thì một mình không thể tự làm được chuyện lớn. "Nếu nhu cầu thị trường cần đại trà, không ở HTX làm sao ra, cứ ngẩn ngơ tôi làm tôi ăn thì không thể lớn được. Lúc đó phải cần đến tay nghề tập thể".

Còn bị động với thị trường cũng đồng nghĩa không có gì đảm bảo cho ổn định lâu dài. Dù có trăm triệu trong ngân hàng, thương lái vẫn đến mua hàng nhưng ông vẫn chưa an tâm. Cũng giống như các hộ khác, có tiền ông không ném vào xây nhà lầu, mua xe hơi. Tiền có lại bỏ ngân hàng chờ quay vòng vốn.

"Không biết ngày mai mình còn làm ăn thế nào. Bây giờ thuê một lao động cũng khó. Ai cũng làm chủ. Mướn một bà làm cỏ khó lắm, phải nịnh họ, giữ ăn trưa, uống cà phê, trả 200 nghìn đồng/ngày công mới giữ được chân" - ông kể.

Xuân Linh - Ảnh: Tuấn Kiệt
Sưu tấm: Tân Hoa Mai

Ông Nguyễn Văn Khanh với thương hiệu cây giống sầu riêng

221 xã viên là những hộ trực tiếp trồng cây giống trên địa bàn xã có quy mô canh tác, thu nhập hàng trăm triệu đồng, thậm chí tỷ đồng mỗi năm.

Mở tủ lạnh trong nhà lôi ra chiếc hộp nhựa trắng tận dụng lại hộp đựng kẹo, bên trong có những miếng sầu riêng vàng óng, thơm phức đã cứng đá, ông Nguyễn Văn Khanh khoe trái trồng từ giống cây do chính tay mình lai ghép và trồng lớn.

Ở ấp Bình Tây, xã Vĩnh Thành, huyện Chợ Lách, Bến Tre này, ông Khanh có vườn giống cây sầu riêng đắt hàng, có tiếng với nhiều khách hàng ở các tỉnh Đông Nam Bộ.

Ông Nguyễn Văn Khanh bên luống cây giống sầu riêng đặt hàng của khách ngoại tỉnh

Cái tiếng cũng ít nhiều từ cả thương hiệu của một người trong dòng họ là cụ "Chín Hóa", người mà ông Khanh gọi là chú. Tên cụ Chín Hóa trở thành thương hiệu sầu riêng cơm vàng sữa hạt lép nổi tiếng khắp cả nước. Nhà cụ cũng có vườn cây giống riêng rộng hơn 1,5ha ở Vĩnh Thành.

Ông Khanh có diện tích cây giống khiêm tốn hơn ông chú Chín Hóa, khoảng hơn 5.000 mét vuông trồng cây giống, trong đó nhiều nhất cây sầu riêng. Năm nay giống sầu riêng hút hàng, ông có đơn đặt 40 nghìn cây xuất đi tỉnh. Chỉ một đơn hàng như vậy cũng đủ mệt cho một năm, mà ở xứ này, người dân nói chỉ cần bán được 600 cây/vụ là giỏi.

Từ nông dân đi làm vườn thuê, không đồng vốn dắt lưng, giờ đây thu nhập của ông Khanh có năm kiếm được 1 tỷ đồng, trừ các khoản vốn đầu tư, ông thu về khoảng 600 triệu đồng. Thu nhập ổn định hàng năm là vài trăm triệu.

Trường hợp như ông Khanh rất phổ biến trong HTX cây giống, hoa kiểng Cái Mơn ở ấp Vĩnh Chính, xã Vĩnh Thành, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre.

Ra đời cách đây 19 năm, HTX này đến nay có 221 xã viên là những hộ trực tiếp trồng cây giống trên địa bàn xã và cũng là HTX đầu tiên của tỉnh làm nông nghiệp liên kết các hộ nông dân trồng cây giống, hoa kiểng.

Chủ nhiệm HTX Cái Mơn Dương Văn Huyền với các chứng nhận nhãn hiệu tập thể cây giống, hoa kiểng

Thương hiệu tập thể

Trong nhà cấp 4 lợp mái tôn xi măng là trụ sở của HTX Cái Mơn, phòng chủ nhiệm của ông Dương Văn Huyền treo đầy các khung giấy chứng nhận thương hiệu cây giống, hoa kiểng Cái Mơn, độc quyền nhãn hiệu tập thể, đến các bằng bảo hộ nhãn hiệu sở hữu trí tuệ của các cấp ngành, tỉnh, các loại bằng khen về hoạt động sản xuất nông nghiệp thành công của HTX.

Địa danh Cái Mơn đã được sách kỷ lục Guinness Việt Nam công nhận là nơi sản xuất giống cây ăn trái lớn nhất cả nước, hiện là ngành kinh tế mũi nhọn và là thế mạnh của địa phương. HTX đã rất nhanh nhạy khi chọn tên địa danh này cho nhãn hiệu đăng ký độc quyền các loại cây giống, hoa kiểng.

Nhưng câu chuyện khởi nghiệp cách đây 19 năm đã không dễ dàng.

Vốn điều lệ là cú ngã đầu tiên khi HTX manh nha hoạt động từ 1996. Ông Huyền kể, năm đó, kỳ vọng vay ngân hàng 200 triệu đồng để dựng lên bộ khung hoạt động tổ chức sản xuất của HTX tiêu tan khi gõ cửa ngân hàng, họ chỉ có những con số 0: không tài sản thế chấp, không sản phẩm minh chứng, không nhãn hiệu, không tư cách pháp nhân đủ mạnh nên không thể là đối tác thực sự của các ngân hàng, dù muốn vay theo chính sách ưu đãi của nhà nước.

Xã Vĩnh Thành có truyền thống trồng cây giống, hoa kiểng. Hầu hết các nông hộ sống bằng nghề này

Điều kiện để được vay vốn đó là thế chấp tài sản của các xã viên. Nhưng với các hộ nghèo, điều đó quá rủi ro và xa xỉ. Họ đã xoay xở theo hướng mượn 53 xã viên đầu tiên mỗi người 50 nghìn đồng để làm cơ sở. 2 triệu 650 nghìn đồng là khoản tiền khởi nghiệp tập thể đầu tiên duy nhất. Bây giờ, 221 xã viên trong HTX đã đóng góp vốn lên đến 1 triệu đồng/hộ.

Ông Bảy Sâm, một xã viên từng tham gia ban kiểm soát HTX thời kỳ đầu thành lập kể, lúc đó, cơ sở vật chất của HTX thiếu thốn, không có đất làm kho xưởng, nhà trồng cây giống mẫu, bảo quản giống. Họ mượn tạm được một phòng nhỏ ở nhà thờ Cái Mơn trong ấp làm văn phòng. Ngày nay, họ đã có thể thuê đất làm trụ sở rộng 1.000 mét vuông chủ yếu dùng trồng cấy giống mẫu và dựng tạm một căn nhà cấp 4 nhỏ để làm chỗ giao dịch.

Năm 2004 là một năm dấu mốc khi có dự án Quản lý và phát triển nhãn hiệu tập thể “Cái Mơn” cho sản phẩm giống cây trồng của HTX do Sở Khoa học và Công nghệ tỉnh Bến Tre chủ trì thực hiện.

Đến tháng 4 năm này, nhãn hiệu Cái Mơn đã được Cục Sở hữu trí tuệ cấp chứng nhận nhãn hiệu hàng hóa cho HTX Cái Mơn. Mọi nguyên liệu sản xuất cây giống cũng được giám định chặt chẽ, cây đầu dòng do cán bộ Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn kiểm tra, gốc ghép, mắt ghép, cành ghép do tổ kỹ thuật HTX kiểm tra. Nhãn hiệu cây giống Cái Mơn trở thành thương hiệu của HTX, hoạch định giá trị chất lượng sản phẩm đầu ra có tính cạnh tranh.

Qua HTX, các nông dân liên kết với nhau tìm đầu ra cho thương hiệu

Giống một số HTX ở các địa phương khác, HTX ở Cái Mơn đã khởi nghiệp theo nguyên tắc "tự nguyện" của xã viên, không buộc xã viên phải là người làm công, được trả công và chia lãi theo vốn góp trong khi HTX điều hành toàn bộ hoạt động sản xuất kinh doanh.

Trái lại, họ tổ chức mô hình đảm bảo các xã viên vẫn tiếp tục là các hộ sản xuất cá thể, trực tiếp canh tác, thu hoạch trên ruộng đất của mình, song vẫn thông qua HTX để cung cấp các yếu tố đầu vào như mua phân bón, giống cây, thuốc bảo vệ thực vật số lượng lớn theo tập thể giá mềm hơn mua lẻ.

HTX hỗ trợ sửa chữa máy móc, trang bị kiến thức sản xuất canh tác, hỗ trợ kỹ thuật, kiểm tra chất lượng mắt ghép cây giống, theo dõi cây giống khi có lá đảm bảo chất lượng xuất vườn rồi dán tem nhãn thương hiệu của HTX...

Đặc biệt, quan trọng nhất là khâu lo đầu ra cho sản phẩm giúp các xã viên. HTX này hiện có 4 đại lý ở Hà Nội, nhiều đại lý trải khắp miền Trung và Đông Nam Bộ. Như thế đảm bảo mỗi xã viên có cả hai kênh tiêu thụ đầu ra: vừa trực tiếp bán, vừa tiêu thụ sản phẩm qua HTX. Nếu xã viên bán cây giống thì HTX chịu trách nhiệm pháp lý trong việc kiểm tra, giám sát và bấm tem nhãn hiệu hàng hóa.

"Tùy từng xã viên mà tỉ lệ bán thông qua HTX hoặc tự trực tiếp tiêu thụ khác nhau, có thể 50/50, hoặc 30/70" - ông Huyền cho hay.

Một xã viên có thâm niên làm nghề bằng tuổi đời HTX, ông Ngô Tuấn Kiệt, một chủ vườn cây giống ở ấp Tây Lộc, xã Vĩnh Thành cho hay bình quân mỗi năm cơ sở sản xuất cây giống của ông trồng khoảng 70.000 cây giống các loại thì HTX giúp tiêu thụ khoảng 50%.

Cho đến nay, thành công lớn nhất của HTX này, đó là gây dựng một thương hiệu tập thể về cây giống, hoa kiểng. Theo ông Huyền, nếu như tại miền Đông, các trang trại rất chuộng các cây giống sầu riêng của HTX Cái Mơn thì hiện nay, phía Bắc rất mê các giống mít Thái được ghép từ các xã viên của HTX này.

Hiện họ sở hữu trên 40 loại cây giống và 20 loại hoa kiểng. Chủng loại cây giống và hoa kiểng mới lạ thường xuyên bổ sung, đáp ứng nhu cầu thị trường. Tổng sản lượng tiêu thụ đạt trên 1 triệu giống cây ăn trái các loại trên khắp các tỉnh, thành cả nước.

Thoát nghèo nhờ cây nhưng tiền có họ lại bỏ vào cây giống

Cạnh tranh

Ông Huyền nheo mắt chỉ tay ra con đường trải nhựa phẳng lì chạy ngang mặt tiền trụ sở HTX cây giống, hoa kiểng Cái Mơn ở ấp Vĩnh Chính, xã Vĩnh Thành, huyện Chợ Lách.

"Nhiều năm trước, con đường này xóc đầy sỏi, ổ gà, đi ra đến Bến Tre ê ẩm hết người" - ông kể. Nhưng con đường nhựa mới giờ trở thành đường huyết mạch, dọc hai bên kín đặc các cơ sở kinh doanh cây giống, hoa kiểng của nông dân giống kiểu phố trung tâm thành phố lớn.

Và có đường lớn, ắt có đường nhỏ bắt nối. Những đường ngách trong từng ấp dẫn tận vào khu dân cư vốn bé tí lở loét đất trộn xỏi đá đến mức đi xe đạp cũng dễ ngã thì giờ đây đã được trải nhựa, nới rộng để những chiếc xe tải mini có thể vào tận nơi xếp cây giống đàng hoàng chạy thẳng ra chợ hay đầu mối bỏ hàng.

Nhưng nguyên tắc thị trường khi người bán càng đông thì càng phức tạp, cạnh tranh càng khó. Ở vùng đất này, thiên nhiên ưu đãi cây trồng quanh năm chỉ tưới nước ngọt tự nhiên, không có nước lũ, nước mặn xâm nhập.

"Thoát nghèo" đã không còn là mơ ước mà là sự thực với rất đông người dân ở vùng này. Nhưng vấn đề khó khăn hiện nay không phải kỹ thuật cây giống khi những người nông dân sống, thở cùng cây rành đến độ có thể nhắm mắt sờ lá cũng biết rõ chất lượng, chủng loại.

Xuân Linh - Ảnh: Tuấn Kiệt
Sưu tầm: Tân Hoa Mai